Ơ bé chim báo bão mày than gì vào gió? Ơi nhỏ chyên báo bão mày vùi gì vào sóng? Ôi bé chlặng báo bão mày bé bỏng đập cánh giữa chập chùng gian nguy? Mày về đâu đường xa trời sâu?

Những bụi ncầu lách tách luồn lách réo rách bay lên va vách vài nẻo chân trời. Đường mây thiên thênh xám ngoách, mơ hồ những bóng mưa đỏng đoạch nặng chì nặng choẹt ngột nghẹt vấp ngã một vài tầm nhìn xa xa. Ai giấc mơ hoa, ai còn dạt trôi ngày dài tháng ngắn, bạn đang vặn mình trên biển, mà chim báo bão thảng thốt bầu trời.

Bạn đang xem: Chim báo bão đẻ trứng ở tuổi

*
Giữa trùng dương còn muôn ngàn kkhá, giữa lòng ơi còn buông đầy vơi, nhỏ chlặng báo bão, con chlặng thánh thần đã biết bao lần tần ngần mắt xa mờ gần những người đi biển. Nó cất cánh lên đỉnh sóng, nó níu qua đỉnh gió, nó lò dò lật dật qua những cú táp cú vờn nông sâu. À thì chyên ổn mày bay về đâu, à thì chyên quên mình vì đâu? Con chlặng báo bão cong mình theo sóng, bé chyên báo bão oằn mình theo gió, tiếng kêu choem choép của nó ngã nhào dưới những cột nmong đã dềnh lên tởm gớm thủy triều.

“Ráng rubi thì nắng, vắt trắng thì gió, nắm đỏ thì mưa” còn ráng gì thì bão?

Tôi đã bao lần ngẩn ngơ tâm bão, tôi đã bao lần trút những hoài nghi để mà đón bão, tôi đã bao phen giương mắt cột buồm mà cúng phụng những cảm nhận run rẩy của bé người Lúc đứng trước hiểm nguy?

Lạ kỳ nuốm loài chlặng báo bão, nó xả thân để dẫn dắt những kiếp hy vọng manh, nó quên mình để cứu chuộc những thân xác một mai có thể chành vành lênh nổi, nó ngậm sóng, ngậm gió ngậm bão để bất chấp bị dìm xuống biển sâu. Và con người, những thân phận vẫn mải mê mưu sinch bám biển, sẽ đi về đâu, nếu một ngày ngừng cánh bay mải miết của loài vô tri báo bão? Chỉ là một cánh chyên ổn vô tri nhưng lại lại chấp chới một sự an bằng? Chẳng phải cuộc đời lạ lùng lắm sao?


*

Cuộc đời có gì mà lạ lùng? Giống nhỏng loài chyên báo bão tôi yêu từ tiền kiếp, chúng có thể hành trình một quãng đường dài khủng khiếp, 15.000km mải miết, không bao giờ biết mỏi những yêu thương thương thơm. Báo bão ư làm chlặng mà làm gì? Sao không làm một phận người. Sao ko làm một phận lười, ủ ê những gian dối đứng ngồi tất bật ngày nhớ đêm quên?

Báo bão ư? Báo báo mà làm gì? Sao ko làm một phận đời, biết yêu thương thơm, biết dồn dập nhau bằng tiếng mỏ khua khoắng loách coách bãi bờ. Báo bão ư, sao ko dông dài vị trí biển kkhá cả đời, còn một chút thời gian cuối mùa lại tung tẩy mê mẩy vội vịp giao hoan?

Ngoài khơi xa kkhá tê chẳng nương náu lắm thay? Ngoài típ toắp sóng bạc sóng dồn sóng dập sóng si đập, chẳng phải yêu thương kiều lắm nuốm. Vội gì đâu mà bay đường quên. Nhỡ gì đâu mà vỗ sầu lên. Ơ con chim báo bão mày bền đường bay. Ơi bé chyên báo bão mày rền đường say?

Một lần từ quần đảo Galapagos, phía nam Thái Bình Dương vào một ngày chẳng bão chẳng gió, chẳng những ưu bốn gờn gợn giữa cái sống và cái chết, tôi thấy một cặp chyên ổn báo bão yêu thương tmùi hương, chúng đang vờn những điệu như người Thái xòe hoa, tiếng mỏ va vào nhau loách coách, tiếng cánh nhấn vào nhau loạch xoạch, yêu tmùi hương tung tẩy vào vũ khúc giao hoan. Loài chyên thánh thần của tôi thêm một lần dạy tôi về cách ứng xử ở đời. Yêu là cống hiến.

Xem thêm: Hiện Đại Quốc Dân Lão Công Quốc Dân Mang Về Nhà : Hôn Trộm 55 Lần

*

Có nhiều tối giữa chốn đồng bằng, có nhiều ngày chỗ ải thung sâu, có nhiều mùa chùng chân đất bằng đất bãi, thiếu vắng một linh hồn, thiếu vắng 1 tiếng đập cánh chim cất cánh, tôi ngơ ngẩn nhớ thương thơm loài chyên ổn báo bão. Nỗi nhớ dồn từ sóng, nỗi nhớ cồn từ thương thơm, nỗi nhớ tím ngơ tím ngắt những ngày bão giông mịt mùng xuênh xám đất trời.

Chim báo bão, mày đang ở đâu, an nhiên bên trên những bọt sóng muốn trùng, dẫn dắt những nhỏ tàu vào luồng vào cảng hay đã bay theo những tiếng gọi viển vông. Hoặc giả ai mà biết được mày cũng sẽ vật lộn ở một khu vực nào choem choép, thao thác ở một vị trí nào?

Làm đời một thân chyên ko giống làm tim một nhỏ người, lúc mày đập ai xuất xắc, lúc mày rộn rã ai biết, lúc mày báo bão càng ai người biết và lúc mày đê mê yêu, cuồng say cống hiến vững gì người biết. Chỉ có những cơn bão ngoài kia bỗng chốc ré lên những cuồng sóng cầu vồng, đời đi về đâu, tàu đi về đâu, những người đi biển về đâu…chỉ có loài chlặng báo bão biết mình đi về đâu.

Lại nhớ những ngày tháng cũ, tôi du ca trên sóng, tôi hăm hở bước vào cuộc đời trong xanh của một người đi biển, có những tối nhoài theo tiếng đọc của loài chyên ổn báo bão. Tiếng chlặng yêu tmùi hương ấy đã giúp tôi trở mình vào những giấc chiêm bao…