Hồi 18: Khương Tử Nha lội sông trốn chúa  

Khương Tử Nha tiếp lấy họa đồ xem thử, thấy công trình rất nhọc, không biết làm mấy năm mang lại rồi, bèn nghĩ thầm:


- Triều Ca là chốn tạm của ta, lẽ đâu ta dốc sức làm việc này để mang tiếng theo hùa với hôn quân hại dân hại nước. Chi bằng tìm lời thối thác, nếu hôn quân giận, ta sẽ đào tẩu trước đến rồi, đừng để lụy thân.

Bạn đang xem: đọc truyện tranh phong thần diễn nghĩa

Nghĩ như vậy, Tử Nha cứ cầm bản đồ coi hoài, không nói gì cả.

Vua Trụ chờ lâu, hỏi:

- Kkhô nóng nhắm họa đồ nầy làm bao nhiêu thời gian thì hoàn tất?

Tử Nha tâu:

- Ðài cao 49 thước, lại dùng châu ngọc gắn khắp nơi, đâu đâu cũng chạm trỗ rất tinch tế, hạ thần nhận thấy muốn hoàn thành phải ít nhất vào vòng 35 năm.

Trụ Vương thở dài con quay sang trọng Ðắt Kỷ nói:

- Khương Thượng trù tính 35 năm mới chấm dứt, như thế trẫm cất Lộc đài làm gì cho hao tốn. Người không trăm tuổi, mà trẫm đã nửa đời người, sống tạm như vậy hưởng cảnh tkhô hanh nhàn cũng được, cần gì tính đến chuyện trồng cây, xây núi.

Ðắt Kỷ nói:

- Lão thầy bói nầy quen tánh nói dối. Cất một cái đài dầu có lâu đến đâu cũng không thể qua cha năm. Tử Nha đã có ý khi quân, không muốn làm tôi, Bệ hạ xin đem xử Bào Lạc mang đến rồi.

Trụ Vương còn đang lưỡng lự, Tử Nha nói tiếp:

- Tôi xin Bệ hạ chớ nghĩ đến chuyện lạc thú ở đời mà quên cái khổ của muôn dân. Trong lúc kho tàng trống rỗng, thiên hạ gặp nhiều hạn hán, lúa thóc không đủ ăn, tôi trung vì chán nản việc triều chánh, kẻ nịnh lợi đụng tình thế dèm pha, cái nguy vong của nước nhà đã thấy rõ. Xưa vua Kiệt lập cung Quỳnh Dao mà mất nước. Nay Bệ hạ lập Lộc đài chẳng khác dẫm chân lên nhỏ đường ấy, e cơ nghiệp sẽ về tay một chư hầu khác. Tuy đã muộn, nhưng vẫn còn có thể cứu nguy được nếu Bệ hạ biết tự sửa mình chinch phục nhân tâm, lo mang lại xã tắc. Tôi tri ân Bệ hạ nên có lời tâm huyết, không nỡ lấy mắt nhìn.

Xem thêm: Chầm Chậm Ai Bước Trên Đường Cổ Ngư Xưa, 'Đường Cổ Ngư Xưa Chầm Chậm Bước Ta Về…'

Trụ Vương nổi giận mắng lớn:

- Ðứa già miệng, dám mắng vua. Nếu không dùng hình phạt trị tội thì còn ai kính nể trẫm nữa. Quân bây, đem Bào Lạc ra đốt lão già nầy mang lại thành tro để làm gương kẻ khác.

Võ sĩ chưa kịp áp tới Tử Nha đã teo chân nhảy xuống lầu. Vua Trụ cười lớn, nói:

- Người nhát như thỏ mà giở thói ngang tàng, dẫu có lẹ chân như nai cũng không thể chạy trốn được.

Nói rồi truyền ngự lâm quân đuổi theo bắt lại.

Tử Nha nhảy xuống lầu, chạy một mạch đến cầu Cửu Long, thấy đàng sau quan liêu quân theo bắt, liền nói lớn:

- Các ngươi đừng bắt ta làm gì cho mệt. Vua truyền đem Bào Lạc đốt ta, tánh ta không ưa lửa, nên thà chết nước cho mát thân.

Xem thêm: Bộ Trang Thiết Bị Y Tế Ivd Là Gì ? Trang Thiết Bị Y Tế Chẩn Đoán In Vitro Là Gì

Nói rồi nhảy ùm xuống sông mất xác. Quan quân chạy đến, không còn thấy Tử Nha đâu nữa, ngỡ là Tử Nha đã mượn dòng nước quyên sinch, có ngờ đâu Tử Nha bản lĩnh đầy mình, độn thủy trở về xứ.


Chuyên mục: Truyện vui