Thể thơ: Thơ mới năm chữThời kỳ: Hiện đại1 bài xích trả lời: 1 bình luận3 fan thích: Lan Linch, Thế Lâm, Hoàng Nguyên ổn HiếuTừ khoá: đem ông xã (98) thơ phổ nhạc (584)

Bạn đang xem: Ngủ đi anh em phải dậy lấy chồng

- Thân thiếp đáp nlỗi cánh hoa đào (Kngày tiết danh Việt Nam)- Đường như thế nào lên Thiên Tnhì (Hồ Đình Phương)- Khoác kín (Cung Trầm Tưởng)- Kể tự tất cả đôi ta (Tuệ Thiền)- Lời ru của mẹ (Xuân Quỳnh)
*

Anh ngủ thêm đi anhEm bắt buộc dậy rước chồngMùa thu vừa rụng láLòng em sẽ sang đông.Đừng mỉm cười với đừng khócĐừng tin cùng đừng nghiHãy bình thường mà sốngEm lấy… kẻo muộn thìAnh bảo rằng khôn xiết yêuRất thương với cực kỳ nhớRất phải tuy thế không thểCưới em? Cthị xã trong thơChẳng cần được lí doGiải đam mê với phân buaChỉ nên anh yên ổn lặngEm đã hiểu: Mình thừaỪ! Thôi em đem chồngChẳng liệu có còn gì khác luyến tiếcỪ! Thôi lên xe hoaBên chồng mà lại câm điếcAnh cđọng ngủ say thôiEm dậy đeo nhẫn cướiKẻ mắt môi cô dâuTím ngực bi thảm rười rượiYêu nhưng mà sao lại thếThương mà sao vậy anhEm - lũ bà yếu đuối đuối…Muốn nắn đời mình duyên ổn lànhNhưng anh đã không thểMạnh mẽ để triển khai chồngCởi áo mà lại ko dámMặc mang lại em đầm hồng?Thì thôi anh ngủ điNhắm mắt với câm điếcEm cười nụ cuối cùngGiễu đời này quá nghiệt


Xem thêm: Loạt "Hành Trình Kỳ Diệu Của Hercules": Diễn Viên, Cốt Truyện, Đánh Giá

*

Đó là nhan đề một bài thơ tôi vô tình gọi được bên trên mạng, tác giả là một trong phụ nữ sĩ, cô cam kết là Nồng Nàn Phố. Bài thơ như vậy này:<...>Tất cả bài xích thơ ngũ ngôn, trăng tròn câu, 100 chữ, nồng thắm như cái tên của thi sĩ, hình như số đông nhằm biện minc mang lại lời xác định hoàn thành khoát vào loại nhan đề “... em buộc phải dậy mang chồng”Dù có không ít tưởng tượng từ bỏ nồng thắm, tươi đẹp, cho dù “Em vẫn đang yêu anh / Bằng trái tlặng nhỏ gái”, cho dù nỗ lực như thế nào đi nữa, dù sao đi nữa, thì em cũng cưng cửng quyết, cũng hoàn thành khoát, cũng chấm dứt áo đề xuất dậy mang ck.Bài thơ nữ tính phụ nữ tính; tuy vậy sự lạ mắt của chính nó nằm ở vị trí cái nhan đề, nó làm cho tôi buộc phải tưởng tượng với suy ngẫm về trường hợp mà nó đề ra. Hãy tưởng tượng theo tôi nhé, hãy tưởng tượng nhỏng một đoạn phim:Nửa tối cuối thu, lành giá buốt. Đôi người thương nằm cạnh nhau. Chàng trai choàng tay qua ôm bạn tình. Cô gái run rẩy niềm hạnh phúc, cô hôn lên khía cạnh quý ông. Họ lại quấn sát vào nhau, lần nữa, mệt mỏi tuồn, toại nguyện, rồi ngủ tiếp.Mặt ttránh không lên hẳn, đa số tia nắng nóng đầu ngày soi qua tấm che, lọt được vào phòng ngủ nhỏ. Cô gái thức. Cô trăn uống trlàm việc. Cô suy nghĩ cho sau này, mẫu ngày mai cơm áo gạo chi phí, đầy bất trắc với không tồn tại chút không gian làm sao cho phần nhiều mộng tưởng hữu tình. Cô cân nhắc. Cô đưa ra quyết định chấm dứt khoát. Cô thì thầm với những người tình, cơ mà thiệt ra là cô trường đoản cú nhủ cùng với mình. Tất nhiên là cô nói chuyện đủ nhỏ dại để ko đánh thức đàn ông trai dậy, “Anh ngủ thêm đi anh, em phải dậy mang chồng!”Cô thanh thanh ngồi dậy, bước thiệt khẽ vào phòng tắm, cầm xống áo, khẽ ksản phẩm thu vén hành lý, bước ra, khom xuống hôn vơi lên trán quý ông trai, nụ hôn vĩnh biệt, đẩy cửa ngõ. Đi.Csản phẩm trai trngơi nghỉ mình, rồi vô tứ quờ tay qua ở kề bên, vơ được cái gối ôm, nam giới ôm dòng gối vào lòng, ngủ tiếp. Cmặt hàng không kịp trối trăn cho tình ái vừa biến mất lúc ô cửa chống khxay lại. Cmặt hàng không kịp, không có cơ hội, nói lời giã biệt sầu muộn dẫu vậy thơ mộng: “Ừ, thôi em về / chiều mưa giông tới / bây chừ anh vui / nhì bài bác tay đói...” <1>Những tia nắng và nóng vẫn vô bốn len vào chống, với cánh mày râu trai thì vẫn chưa chắc chắn số phận đã quất vào mông bản thân một cú hung tàn. Chàng vô bốn há hốc mồm. Cmặt hàng ngáy!Hết phim.*Đoạn trên tê là vì tôi pngóng tác, tôi bịa ra từ tình huống của bài xích thơ, còn đó là cthị trấn thật, của tớ, tin hay là không tuỳ bạn.“Anh vẫn đối xử với em ra sao ví như một ngày nào kia em kiến nghị chúng mình phân chia tay?” Cô bạn nữ của tôi hỏi.Tôi vắt nín cười, nghiêm sắc đẹp mặt, vấn đáp ngừng khoát: “Anh sẽ trẫm mình, không hẳn bởi thuốc sâu, thuốc ngủ, không lao đầu vào xe cộ tăng, xe mua. Anh đã treo cổ!”Nàng nín thngơi nghỉ, trợn mắt. Tôi vờ khom xuống bẻ ngón chân kêu răng rắc để giấu nụ cười, thường xuyên hù nàng: “Từ kia sau đây, mỗi tối Lúc nhẵn trăng tà ngả về Tây, gồm con quạ black bay trên nóc nhà, lượn mấy vòng rồi xuống đậu bên trên thành hành lang cửa số chống em kêu lên từng tràng thảm thiết. Em lag bản thân tỉnh giấc dậy, thấy ở góc chống mờ mờ ánh trăng một xác người treo lủng lẳng, lưỡi ltrần ra, hai bàn chân White bệch đong gửi... Em hét lên, thì nó mất tích... Không chỉ một tối. Đêm sau cũng thế. Anh về. Cứ rứa...!”Nàng run lẩy bẩy, thsinh hoạt hổn hển, hỏi dồn, “Rồi sao nữa?”Tôi trường đoản cú véo vào đùi mình làm sao cho thật là đau để ngoài phì cười: “Còn sao nữa! Rồi sẽ có một tối lẻ loi làm sao đó, em từ tìm cho bạn một sợi thừng...”Nàng hét lên, ôm chầm đem tôi. Tôi cũng ôm chặt rước nữ giới. Nàng thỏ thẻ, vào tai tôi, “Em sẽ không còn khi nào xa anh, chúng bản thân sẽ không còn lúc nào rời xa nhau...”Tôi cũng luồn tay vào trong áo cô gái, xoa xoa tấm sườn lưng è mềm mịn và mượt mà. Tôi hy vọng hát khe khẽ, một quãng nhạc tình ướt đuổi, nồng thắm mang đến nàng nghe, một ca khúc của nhạc sĩ Phạm Duy, “Đừng cách nhau chừng... hãy nhớ là nhau... Đừng rẽ khúc tình nghèo...” <2>Sau hôm kia 1 tuần, con gái ngủ dậy Lúc tôi còn ngủ. Nàng để lại mang đến tôi lá thỏng từ biệt trên bàn ăn, chị em chnghiền lại nguyên xi bài thơ của cô ý Nồng Nàn Phố.Nàng phải lấy chồng. Nàng đã đi rước chồng. Nàng có tác dụng tôi đau lòng quá, nhưng mà tôi vẫn yêu nữ giới, yêu thương xiết bao!*Hết cthị trấn tôi bịa. Hết cthị trấn thật của tớ. Còn đấy là cthị xã của mình. Bạn thắc mắc bọn họ là ai ư? Hãy coi ti-vi với lướt web, nhưng lại rất tốt là lên Facebook Một trong những ngày này, họ có hộ khẩu hay trú làm việc bên trên đó.Mọi fan gần như phát âm quan hệ của họ cùng nhau theo phong cách đôi bên thuộc có ích, ví như chiếc lợi của đối tác doanh nghiệp lớn lao mà lại loại lợi của mình nhỏ nhắn tí thì đành chia tay, kiếm tìm một công ty đối tác không giống hơi rộng. Cthị xã hay tình là vậy, tuy thế thực tiễn thì không phải vậy.Chúng tôi từng thấy bọn họ hôn nhau, ôm nhau, thề nguyền đang hôn nhau, ôm nhau như thế, không còn nạm kỷ này rồi qua thiên kỷ khác, mãi mãi không tách.Chúng tôi tận mắt chứng kiến chúng ta thề thốt rằng tương lai cho dù sóng gió biển khơi Đông, cho dù đại dương Đông gồm lắm tôm các cá, gồm mỏ dầu lửa mỡ bụng, thì cũng son Fe một lòng với mọi người trong nhà.Rồi, công ty chúng tôi tận mắt chứng kiến, gã người thương to lớn xác với thô bạo kia dang tay thẳng tay tát vào phương diện cô nhân nghĩa bé xíu phỏng cho nổ đom đóm mắt; gã gào lên rằng cô là đồ dùng gái bao hỏng hỏng, gã sẽ dừng bao cô, mang đến cô chết đói; gã cần dạy dỗ mang đến cô một bài học để quăng quật cái thói lang chạ, phản trắc. Cô cũng ko vừa. Cô bù lu bu loa điện thoại tư vấn gã là trang bị bạo dâm, vật tmê man lam, thứ... bành trướng, rồi có được một chân tống vào dái gã một cú đau nhỏng thiến. Hai đứa dấn thân nhau một trận sống mái, sứt tai gãy gọng, buông nhau ra, cùng hét vào mặt nhau rằng ko có lẽ nào ngó cho tới mẫu phương diện chó của nhau nữa.Nhưng rồi cô đói, cô vạ thứ, sắc phôi pha úa nhàu, chẳng ai đoái hoài đến cô. Thằng khốn kia cứ đọng rình rình thấy cô lơ đãng là ra tay nện cô một cú. Cực chẳng vẫn, cô lại đề xuất cậy cục gã, xin làm hoà, lại dọn về cạnh gã. Cả nhị lại hẹn thề cùng nhau. Bản tình ca của họ lại được cất lên sa sả, tha thiết, nồng thắm. Họ cài đặt trỡ thêu chữ kim cương, treo ngơi nghỉ phòng khách của nhà nhau, nhằm ghi ghi nhớ vai trung phong nguyện trọn đời yêu nhau...?y cụ nhưng thằng vô lại cứ xử tệ với cô không còn lần này tới lần không giống. Tuần qua gã vừa nện cô một trận. Gã làm cho nhục cô, dữ dằn lag phắt, xé rách nát váy đầm cô, nhổ nước bọt vào khía cạnh cô.?y cầm mà lại lần này cô lại cam Chịu đựng. Ấy gắng nhưng mà cô ko phản bội ứng lại. Ấy cầm cố cơ mà không có ai lao đầu vào xe tăng xe cộ download, tuyệt làm một tương đối không còn chai dung dịch sâu rầy, tốt là chui nguồn vào tua dây thòng lọng, cho bớt nhục. Cô từ yên ủi rằng cái số bản thân nó tệ như thế thì đành bắt buộc Chịu, biết đâu có ngày thằng khốn nạn hồi tâm; Khi hồi vai trung phong thì gã lại yêu cô vì chưng gã cũng là 1 đứa cô độc trên cõi đời nàhệt như cô. Còn hiện giờ thì rứa trân bản thân nhịn nhục mang đến gã đạp, mang lại gã nện, đến gã làm nhục. Người ta Điện thoại tư vấn sẽ là loại thú mê muội, đau thương. Cô Call là đấu tranh theo cách thức hoà bình.Dù đau lòng lắm, cho dù mong muốn lắm, tôi cũng tất yêu đưa mẩu chuyện tình không còn vỡ lẽ lại lành, không còn lành rồi lại vỡ của họ vào thơ nlỗi thi sĩ Nồng Nàn Phố.Vả lại, chuyện cho tới nước này thì cô cũng muốn vứt gã đi mang ông xã cũng ko được, cũng muộn mằn rồi. Vì sao ư?Vì cô sợ rằng tôi đã lỡ thì!Cô nằm mãi mặt gã. Cô ko dậy. Cô nhất quyết chiến đấu bởi phương thức hoà bình với gã. Cô ko đem chồng!Tệ không chỉ có thế, cô nghiện mẫu mùi hăng nách khôn cùng mất dọn dẹp và sắp xếp của gã, nghiện tại đậm, kết thúc không ra.