Huế, thiên nhiên nơi ấy đã nuôi dưỡng tâm hồn nhỏ người trở thành thi sĩ, vào đó có nhạc sĩ tài hoa Trịnh Công Sơn. Trong tâm thức của chúng ta, không phải bây giờ, mà từ lâu lắm rồi, ta đã ý thức ca khúc của anh đã là một phần máu thịt trong đời sống tâm linc của chính mình... Mà thật ra không chỉ có âm nhạc, còn có cả thơ của Trịnh Công Sơn nữa.


Huế, vạn vật thiên nhiên địa điểm ấy đã nuôi chăm sóc chổ chính giữa hồn bé fan biến chuyển thi sĩ, trong số đó có nhạc sĩ tài ba Trịnh Công Sơn. Trong tâm thức của bọn họ, không phải hiện giờ, nhưng từ lâu lắm rồi, ta đang ý thức ca khúc của anh ý sẽ là 1 phần huyết làm thịt trong đời sống trung ương linc của mình... Mà thật ra không những gồm âm thanh, còn tồn tại cả thơ của Trịnh Công Sơn nữa.

Bạn đang xem: ở đây phố xá hiền như cỏ


*
Anh đề cập về vạn vật thiên nhiên ấy như trường đoản cú tình với những người tình: “Ở Huế ngày hạ thường sẽ có đều cơn mưa bỗng nhiên. Có Lúc vào buổi sáng, thường xuyên là vào giờ chiều. Một thứ chiều không chiều lắm, mưa chưa kịp tạnh hẳn, nắng đã đột ngột bừng lên, sáng bằng một lắp thêm tia nắng trong cụ nhỏng trộn lê, tựa như các mảng thủy tinh trong lung linh trong vườn qua những kẻ lá, qua những khoảng cách chật nhỏ bé Một trong những mặt hàng cây. Không ai đó đã đặt tên cho loại màu nắng nóng ấy. Cả tôi cũng thế. Chính bản thân nắng ấy có tên là nắng chất thủy tinh. Cái tên cúng cơm của một sản phẩm công nghệ tinh thể vđộc hại tại 1 time màu nhiệm Khi được sơ sinh tự thiên nhiên”. Và một tín đồ bụi bặm một bí quyết vào trẻo là Bùi Giáng một lần mang đến nơi ấy đang nhặt được mấy vần thơ lung linh đến diệu kỳ:

Dạ thưa phố Huế bây giờ

Vẫn còn núi Ngự kè sông Hương

Và Trịnh Công Sơn có lần sực nhớ:

Năm xưa phố lục mây hồng

Giờ phía trên Bùi Giáng phiêu bồng địa điểm đâu?

Một thắc mắc vừa thơn huệ cũng vừa domain authority diết quá đỗi. Thơ Trịnh Công Sơn rất hiếm. Mỗi bài bác thơ anh thường song câu, thậm chí là chỉ nhị câu. Tản non ở đâu đó. Nay tôi vừa sưu tập được, không mấy fan biết đến. không chỉ vướng lại thế gian này thông điệp “Quê mùi hương, Tình yêu với Thân phận”, Trịnh Công Sơn còn vẽ, làm cho thơ. Một bài bác thơ của anh ý ngay gần cùng với “chìm tạ thế trong ta một khẩu ca vu vơ, chìm mệnh chung sương thu là một trong những đóa thơm tho” cơ mà tôi còn nhớ:

Nỗi đau khoảng đó là em ạ

Là chút ít hao mòn của bể dâu

Bể dâu sông kho bãi chiến thuyền bé

Trong cõi vô thường xuyên nhẹ cánh chao

Có thời gian Trịnh Công Sơn cũng đã bắt gặp một hình ảnh lạ:

Hôm ni xóm thôn vô thường

Có bạn đang đứng mặt đường ngủ quên

Anh tự nhủ:

Đường xa mỏng mảnh mộng vô thường

Trái tim thốt nhiên tỉnh giấc tôi nhịn nhường nhịn tôi

Tại tuổi “ngũ thập”, anh viết:

Năm năm mươi tuổi tôi ngồi

Thiên thu hãy giúp tôi bồi đắp tôi

Nếu nhạc Trịnh viết những về phố thì vào thơ anh cũng hiện hữu:

Tại đây phố xa hiền hậu như cỏ

Có nỗi hồn nhiên giữa mặt người

Ở trên đây cỏ sẽ hiền đức hơn phố

Bởi bên dưới chân em xuất hiện trời

Trong bài xích thơ Chỗ ngồi tạo cho một sự xao xuyến kỳ lạ lùng:

Chỗ em ngồi xa xưa còn ấm lắm

Anh gối lên và ngủ một giấc dài

Em có gọi đời mang đến em là mộng

Để anh về cứ tưởng một là hai

Trong bài bác thơ Chiều là các câu hỏi:

Em ơi nắng vứt mặt đường dài

Chiều hôm quạnh vắng ta ngồi với ta

Dòng sông suối hsinh sống mặn mà

Tấm thân trinc bạch em tà tà ai?

Bóng dáng mùa xuân cũng bước vào thơ Trịnh Công Sơn. Ta hãy đọc Xuân đành:

Em ơi nắng và nóng vứt ttránh không tiện

Vì rứa xuân đành khép nnghiền lên

Tuyệt đấy chứ? Và đây:

Em ơi tuyết đổ

Bàng hoàng tuyết rơi

Mùa xuân xuất xắc khổ

Lá cỏ ngậm ngùi

Em đi nho nhỏ

Giữa mùa tuyết bay

Ta đi vô độ

Giữa mùa tuyết say

Tyên ổn ta vò võ

Tuyết trở phương diện rồi

Mùa xuân năm ấy

Mùa xuân năm này

Hồn ta bỏ ngõ

Ai làm sao ai hay?

Dù không phải là 1 tín thứ suốt cả quảng đời nghiên cứu về kinh Phật dẫu vậy Trịnh Công Sơn lại rất nối liền triết lý của đạo Phật. Anh viết:

Trăm năm cứ đọng gõ hết sức tận

Lặng lẽ nơi đây một giờ cười.

Xem thêm: Truyện Dragon Ball Super Heroes Moro, Dragon Ball Super Chap 65 Tiếng Việt

Như trong đạo Phật Call là “duyên”, Trịnh Công Sơn lại chạm chán sắc đẹp bóng gió từ bỏ hoa niên tươi ttốt, anh viết về duim hội ngộ này dưới một mùa tuyết trắng:

Bỗng nhiên chạm chán lại nơi này

Những khuôn khía cạnh cũ 1 thời có nhau

Ngày xưa phố cổ ngọt ngào

Ngày nay xđọng kỳ lạ điệu kính chào ngẫu nhiên

Xứ đọng lạ ấy anh tất cả “huyết lộ” vào bài thơ Nhìn phố Phái ở Montréal:

Gió ngày đông bay vào cửa ngõ nhỏ

Phố em ai oán ngọn gàng cỏ cũng bi ai theo.

Xem thêm: Án Tình Tuổi 17 (22/22 Lồng Tiếng)

Còn “phố cổ” làm sao vậy? Là Huế chăng? Huế của không ít mùa “nắng và nóng tdiệt tinh”, của rất nhiều mùa “mưa vẫn mưa bay”. Để rồi có những lúc tự nhiên, anh viết:

Quế Hương là quế hương nào

Ttránh hiu hiu gió ta vào mùa đông

Ta xưa sinh hoạt Huế

Có cái sông

Hôm nay nghỉ ngơi Huế fan không tồn tại người

Bạn bnai lưng mỗi đứa một nơi

Bóng ta phố cũ sóng song một mình

Một đời fan, nghĩ về đến cùng, trước kia Nguyễn Gia Thiều cũng đã nhìn ra một giải pháp cực khổ “Chẳng qua 1 nấm cỏ khâu xanh rì”. Biết vậy, biết sao ko “cần phải có một tấm lòng” cho nhau? Để làm cho gì? Để sống thanh thanh rộng, sống đẹp nhất với nhau hơn. Đơn giản vậy thôi. Cuối cùng là “để gió cuốn nắn đi”. Đừng bận lòng. Một mình đi với 1 mình. Thân phận ấy khiến cho ta lưu giữ mang đến hình ảnh kẻ lưu giữ đày, là đàn ông Sisyphe mỗi ngày nhọc tập nhằn đẩy tảng đá lên núi cao với thả tay mang đến lăn xuống vực, nhằm rồi cứ đọng lập lại xuyên suốt một kiếp người. Đó cũng chính là thân phận của thi sĩ. Với Trịnh Công Sơn, mong ước ở đầu cuối của anh ấy chính là giữ lại một thông điệp về loại Đẹp - trải qua tác phđộ ẩm của bản thân - trước lúc dài lâu tránh quăng quật cõi trần thế này. Trong cố kỷ chúng ta, Trịnh Công Sơn là 1 trong số rất ít, khôn cùng rất ít đang hoàn thành thiên chức của bản thân trước lúc về lại cõi vô hay. Vì lẽ đó, anh không không đủ, mà lại “chìm dưới đất tê một người sinh sống thiên thu”.

Bóng dáng của Trịnh Công Sơn quá rộng, cố gắng hệ chúng tôi với trước kia, sau đó đã có share, được an ủi và được nuôi chăm sóc trung tâm hồn bằng âm thanh của anh. Anh nhắn nhủ: “Lúc chúng ta hát một bạn dạng tình ca là bạn đang mong hát về cuộc tình của bản thân mình. Hãy hát đi đừng lo lắng. Dù niềm hạnh phúc tốt dsinh sống dang thì cuộc tình ấy cũng là một phần ngày tiết làm thịt của doanh nghiệp rồi”. Trong trung tâm thức của họ, không phải bây chừ, cơ mà từ khóa lâu lắm rồi, ta đã ý thức ca khúc của anh ý đã là 1 phần máu giết thịt trong đời sống trung ương linch của chính mình... Mà thiệt ra không chỉ có âm thanh, còn có cả thơ của Trịnh Công Sơn nữa.


Chuyên mục: Khu vui chơi