Đừng “lượng hóa” thành công bằng sự phẫn nộ của khán giả

Làn sóng phản đối, đả kích RichChoi của cư dân mạng đã cộng hưởng đến mức những trang báo, trang mạng thôn hội Hàn Quốc đã đưa tin rầm rộ, gây ảnh hưởng tiêu cực đến hình ảnh dân tộc vào mắt nước bạn. Cộng đồng bạn BlackPink kêu gọi tẩy chay, lên án RichChoi cũng như bảo vệ Blackpink bằng hashtag trên Twitter với Instagram: #ProtectJisoo #RespectJisoo #RespectBlackPink, để yêu cầu lời xin lỗi bao gồm thức.

Bạn đang xem: Rap chửi tục

Đổi sự ủng hộ của đa số để lấy sự bênh vực keo sơn từ thiểu số, chưa bao giờ là một nước cờ có suy xét, nhất là với người làm nghệ thuật. Nếu tự nhận bản thân là nghệ sĩ, xin đừng bao giờ lượng hóa thành công bằng sự phẫn nộ của khán giả.

Thành công của người nghệ sĩ là những nam giới vỗ tay ko dứt từ phía khán đài, là phương pháp khán giả hòa thuộc lời ca với mình, là khiến sân khấu hòa có tác dụng một, không còn khoảng phương pháp giữa “kẻ trộn trò” với “đứa ngồi ngó”.

Ngoài số đông phản đối dữ dội, cũng có cơ số người ủng hộ, bênh vực RichChoi bằng những lý luận lỏng lẻo, nghèo sức thuyết phục rằng chửi bậy, lăng mạ tục tĩu là “đặc sản” của nghề Rap trong giới Underground, với người nghe không nên “cổ hủ, lạc hậu” nhưng phải chấp nhận Lúc tiếp xúc với “nền văn hóa Underground” này.

Tuy nhiên, dù là nghệ thuật Underground thì cũng ko được phnghiền nằm dưới chuẩn mực thôn hội, đạo đức, nhất là khi ngôn từ của Rich Choi khiến người nghe chẳng cảm nhận được gì, họa chăng toàn là "phản cảm".

Đồng ý rằng trong rap battle, rapper phải xoáy vào những khuyết điểm của đối phương, thông qua ngôn từ công kích trực diện hoặc ẩn dụ, xa xôi, nhưng lôi hình ảnh nghệ sĩ nổi tiếng nước xung quanh cùng cả tôn giáo để châm chọc thì thực sự là thất sách. Chưa kể, Khi chúng ta đang hô hét bảo vệ người phụ nữ, thì ở đây, một nam nhân đường đường bao gồm chính lại sỉ nhục hình ảnh phụ nữ trong sự "ngẫu hứng" của bản thân. Liệu tất cả đáng mặt một đấng nam giới nhi?

Thay vào đó, những phnghiền ẩn dụ khéo léo, bí mật đáo và tế nhị đôi Khi lại là đòn rạm hậu rất vào rap diss, chứ hoàn toàn bất cần thiết phải văng tục, xúc xiểm đối phương ở mọi khía cạnh như phần lớn những rapper tự nhận hiện ni.


*

Nếu muốn đả kích cá thể đến thỏa mãn loại “ngông” của rap diss, tại sao ko xoáy thẳng vào những bất công vào buôn bản hội, tốt thói hư tật xấu của đối phương mà đồng thời cũng là thói hư tật xấu của rất nhiều người, để người nghe phải “nhột”, phải “thấm”, phải “cầm cố đổi”, để xã hội, dù cho là “ngầm” hay “nổi”, đều cùng nhau phân phát triển với tốt đẹp hơn?

Sao ko công kích lối sống buông thả, nghiện ngập, bất tuân pháp luật, nhưng mà lại diss nhau bởi “thằng này là bạn Kpop”?

Sẽ tất cả người nói: “Ồ thế thì đã chẳng phải là rap”. Nhưng nếu rap cứ tồn tại một bí quyết cô độc vào bóng tối để thỏa mãn loại “ngông” của những nhỏ người sống về đêm và tự cho khách hàng là chất, thì liệu nó tất cả tồn tại chiếc gọi là tương lai đến mẫu nhạc này không?

“Underground” bao gồm chất riêng biệt, nhưng không phải cứ thế cơ mà nằm dưới, nằm bên cạnh các giá trị về đạo đức

Công chúng gồm thể ko hiểu thế nào là rap, nhưng biết thế làm sao là lễ độ. Jisoo bao gồm thể chỉ là một idol Hàn Quốc xa lạ, nhưng nếu không tồn tại một làn sóng phản đối, tốt những yêu cầu gay gắt về sự chấn chỉnh mẫu thứ “tự bởi lệch lạc” cơ mà các bạn trẻ vẫn nghĩ đó là “nghệ thuật”, là “phóng khoáng”, liệu tương lai còn ai bị lôi vào những trận “diss battle” bẩn thỉu đó nữa?

Việc Eminem chửi cả mẹ ruột trong các ca khúc của bản thân, tuyệt Drake và Kanye West thường xuyên cà khịa nhau bằng âm nhạc không thể bị lôi ra làm cho bình phong mang đến việc “bạ cái gì cũng lôi vào rap battle”.

Hãy nhớ, bọn họ đang ở Việt Nam, sống trong môi trường nặng về lễ giáo. Chúng ta hâm mộ hình ảnh đàn ông mặc vest, cử chỉ lịch thiệp thì tại sao lại đam mê văng tục, nói những điều không hay ho? Tiến dần tới thế giới là phát triển dòng gọi là "manner", là cách xử sự ngang tầm bạn bè cổ quốc tế, chứ không phải là đua nhau trên con đường đi ngược chuẩn mực.

Xem thêm: Việt Nam Khuyến Khích Nam Nữ Kết Hôn Trước 30 Tuổi, Kết Hôn Trước 30 Tuổi Và Sớm Sinh Con

Bằng chứng là chỉ một câu hát “I made that bitch famous” cũng khiến quan tiền hệ giữa Kanye West cùng Taylor Swift căng thẳng đến tận bây giờ. Chứng tỏ rằng chủ yếu những fan Âu Mỹ cũng ko trọn vẹn đồng lòng nhất trí với việc “diss nhau là bình thường”.

Đó là chưa kể đến việc, cơ sở văn hóa giữa phương Đông cùng phương Tây là hoàn toàn khác biệt, không thể áp đặt. Hơn nữa, nền văn hóa underground phương Tây đã đi trước chúng ta cả nửa thế kỉ, cùng gồm ai dám lớn tiếng khẳng định rằng, thuở mới xuất hiện, underground phương Tây với chiếc ngông cuồng, bát nháo đó không phải chịu sự đả kích dữ dội của cộng đồng người yêu thương nhạc?

Đó cũng đó là một bài thử nghiệm trả hảo mang lại sức bền của một loại nhạc. Vâng, nó tồn tại được đến bây giờ, chứng tỏ nó đã tạo dựng được một chỗ đứng nhất định. Còn một bộ phận rap battler Việt với giấc mơ hoang đường là bắt khán giả đại bọn chúng phải chấp nhận cái thứ “văn hóa” rất cực nhọc chấp nhận trong ngày một ngày nhì, hoàn tòan ko thể đánh đồng với nền văn hóa Underground của phương Tây.



RichChoi gồm thể tự nhận bản thân ko phải là người làm nghệ thuật, nhưng bất cứ sản phẩm làm sao hướng tới đại bọn chúng, chắc chắn phải “vị nhân sinh”

Chúng ta thấy gì từ những sản phẩm của RichChoi, chẳng gì cả, “chân” đâu, “thiện” đâu, “mỹ” đâu, tía giá bán trị cơ bản của nghệ thuật ở chỗ nào thế?

Nếu coi “chân” (vào “chân thật”) là những lời chửi nhau tục tĩu nhưng thật lòng từ những “battler”, thì chắc diss battle cũng được phần như thế nào đó gọi là nghệ thuật.

Nếu cái “thiện” mà RichChoi và màn diss nhau của anh có đến chỉ là đem lại niềm vui, đem lại một sự phấn khích nông cạn mang lại đám thanh khô niên chỉ chầu trực để ồ lên hớn hở Khi anh A “diss” anh B cực gắt với những câu chữ mà lại người ta phải *beep* gần hết, thì chắc việc lan tỏa niềm vui từ chửi nhau đó cũng được coi là “thiện”?

Thế còn “mỹ”, công ty chúng tôi không hề thấy bất cứ sự hoa mỹ nào trong những sản phẩm “âm nhạc” của RichChoi. Nhiều người nói Underground là vậy, “thô” nhưng mà “thật”.

“Thô” thì chắc chắn rồi nhưng chưa thấy “thật” ở đâu cả. Bởi thế nếu RichChoi và bạn bè cổ coi “thật” là “mỹ”, coi vẻ đẹp của nghệ thuật ko gì không giống quanh đó chửi nhau với hả hê do chửi nhau, thì cũng ổn thôi. Đó là dòng “mỹ”, chiếc “chất” riêng của underground. Nhưng hãy để nó mãi mãi nằm lại underground, nơi có sẵn những người hiểu, chấp nhận cùng đam mê nó.

lúc RichChoi cùng những bạn bnai lưng của mình có chủ đề Kpop vào những màn “diss”, đốt sách vở của các em học sinc trường THPT Chuyên Hà Nội Amsterdam, bản thân anh và ekip tất cả dám khẳng định rằng bản thân ko hề muốn thu hút sự để ý của những người ko kể giới?

Họ bao gồm dám chắc rằng mình không có ý đồ thu nạp sự ủng hộ từ một bộ phận ko hề nhỏ những người vốn đã bao gồm sẵn thành kiến với nền âm nhạc Hàn Quốc và cộng đồng fan Kpop?

Nhiều người bênh vực RichChoi bằng lý luận rằng: “Thấy ko hợp thì đừng xem”. Song, một Lúc đã tự xưng là “nghệ sĩ”, đã sản xuất cùng quảng báo những sản phẩm thị chúng (Rap Battle, MV, Rap Show, …) thì trách nát nhiệm với hành động với phạt ngôn của bản thân sẽ là dòng giá đi kèm, với bất cứ ai tiếp xúc với những sản phẩm này đều bao gồm quyền đánh giá và chỉ trích.

Thực tế, với giới trẻ bây giờ, những thể loại “nghệ thuật trá hình” như thế này đang càng ngày càng phổ biến. Điểm chung của chúng là đều núp bóng mác nghệ thuật để tuim truyền lối sống trụy lạc, tiêu cực như sử dụng chất kích đam mê, bỏ học, đánh nhau,…. trải qua ngôn từ đa phần là văng tục, lăng mạ hoặc phô bày nội dung tình dục suồng sã với tục tĩu, giỏi thậm chí dùng những danh xưng nhạy cảm để gọi người không giống (The N word).

Điều đáng lo là những loại hình phi nghệ thuật, phản đạo đức như vậy đang càng ngày càng phổ biến vày ca từ, nhạc điệu bắt tai, là cách nhiều bạn trẻ thể hiện sự “cool ngầu” hay phong cách bản thân. Nếu như trượt nhiều năm, giới trẻ sẽ vượt quá rỡ giới của nghệ thuật chân thiết yếu cùng hiện ra lối sống tiêu cực, ảnh hưởng đến gia đình và xã hội.

Âm nhạc để kết nối con người, không phải để chia rẽ, nhục mạ lẫn nhau

Dù ko đam mê rap nhưng chúng tôi cũng biết đến thế giới underground, bởi ở đó bao gồm những nhạc sĩ, nhà sản xuất, bạn bnai lưng thân thiết của thần tượng. Chúng tôi biết đến họ qua những chương trình về rap của Hàn Quốc như Show me the money, Unpretty Rapstar, nơi người ta “diss” nhau cũng gắt chẳng kỉm. Họ cũng lôi khuyết điểm cơ thể, đời sống tình dục, scandal vào quá khứ ra để chửi nhau. Chúng tôi hiểu, “battle phải thế”. Tuy nhiên, nếu không phải người của hình thức này, công ty chúng tôi cảm thấy bản thân không tồn tại nghĩa vụ phải “mở lòng” để đón nhận nó và gật đầu trước lời giải say đắm sơ sử dụng rằng nó “kiểu thế”, “phải thế”.

Xem thêm: Bạn Quên Mật Khẩu Internet Banking Acb Online Phải Làm Sao, Quên Mật Khẩu Acb Online Phải Làm Sao

Vậy đề xuất, Lúc thấy thần tượng bị có ra để câu view, lúc thấy công sức học tập của các em học sinch bị coi thường và phá hoại, lúc những giá bán trị đạo đức bị phá vỡ, đảo lộn để tôn vinch, hụ hét, để thỏa mãn loại tôi ngông cuồng và nông cạn, Cửa Hàng chúng tôi có quyền giận dữ, bao gồm quyền phản đối.

Và thiết nghĩ, RichChoi cần phải đối mặt với sức xay này, bởi “kẻ làm sao muốn đội vương miện thì phải chịu được sức nặng của nó”. Nghe đối thủ chửi thì được, cớ sao ko nghe được lời phản đối từ khán giả?

Đã là âm nhạc, dù dưới bất cứ bản dạng nào, khoác lên mình thuật ngữ chuyên môn làm sao, chia thành bao nhiêu cái, từng nào nhóm, trải qua từng nào thời kì, thì dòng đích đến cuối thuộc của tất cả những người cầm mic đều là (cùng phải là) kết nối nhỏ người, chứ không tồn tại thứ âm nhạc như thế nào có mặt đã với mục đích phân chia rẽ, nhục mạ lẫn nhau.



Nếu ai đó nghĩ rap phải chất, phải diss, phải khẩu chiến huyết lửa, phải chà đạp tất cả mọi thứ để nổi tiếng, thì tôi xin tặng người đó ca khúc To. Mom của Kisum, một thí sinch vào cuộc thi Unpretty Rapstar của Hàn Quốc.

Một ca khúc đơn thuần là dành riêng tặng mẹ. Tất nhiên, đây không phải là rap battle, nhưng nó chính là rap, mà rap thì không đơn giản chỉ là đọc nkhô hanh, có flow, bao gồm beat với chửi lộn.

Với âm nhạc, chỉ “bắt tai” thôi chưa đủ, nghe phải “lọt tai” nữa.


Chuyên mục: Kiến thức bổ ích