Vẫn là về tâm lý, ở dòng tuổi 27 đúng ra người ta vẫn chùn chân mỏi gối ao ước một chiếc nào đó yên ổn định, một cái gì đó bằng lặng. Nhưng với tôi, mặc dù cho là nghỉ ngơi cái tuổi 27 tôi vẫn thường xuyên xách tía lô lên với đi...Đi cho đâu về đâu chẳng nên biết chỉ việc đi, chỉ cần cất cánh mang đến chân ttránh bắt đầu, chạm vào hầu như điều mới, mlàm việc trung bình chú ý nhỏ ra chân ttách bắt đầu, rồi chạm mặt và bắt cthị trấn cùng với những người bắt đầu...

Bạn đang xem: Tâm sự tuổi 27


*

27 tuổi, tất cả trong khi thấy kỳ lạ, thế ra trước đến thời điểm này tình yêu của chính mình chỉ cần đều vòng lẩn quất nối tiếp nhau, yêu- thương- giận hờn- li biệt. Nhìn lại, đồng đội cũng dần lên xe cộ hoa, bao gồm mái ấm riêng rẽ của chính bản thân mình nhưng với tôi, sống mẫu tuổi này, tôi vẫn còn đấy tán tỉnh và hẹn hò với việc đơn độc, cũng bởi vì một trong những phần vượt khứ vẫn qua, và tàn dư của các cuộc tình nhanh chóng tuổi ttốt. 

 

27 tuổi…Tôi hại chia li, sợ vệt thương thơm xưa trong tâm địa mãi còn chưa thôi hẳn, bao gồm lúc nào thêm một đợt bị lốt dao cứa vào tyên ổn thêm nữa không? Tự thấy thương thơm bạn dạng thân bản thân quá đỗi.

 

Tuổi 27 là số đông dang dnghỉ ngơi của tuổi thanh hao xuân, thân lưng chừng tuổi trẻvới bộn bề lo toan cuộc sống thường ngày.

 

*

 

Tuổi 27 đến rồi, tim chắc hẳn cũng chẳng còn ước ao manh dễ dàng vỡ như thủa còn 17 18 giỏi chớm va trăng tròn.

 

Có khi tôi vẫn từ nhủ rằng giữa cái đời vạn fan đi qua mà sao tôi vẫn quan trọng gặp gỡ được bạn tôi xem như là tri kỷ, tuyệt tôi vượt nhỏ dại bé bỏng thân loại đời vô thường?? vượt trường đoản cú ti để trường đoản cú tìm được hạnh phúc còn dang dnghỉ ngơi của đời mình?

 

Có đều ngày, đa số kí ức của thời vụng về đần độn, những nỗi niềm ko thương hiệu tự nhiên va đtràn lên trí tuệ... với tôi thốt nhiên nhận thấy rằng kia chỉ là phần đa hồi ức đã cũ và có từ lâu nhưng mà thôi, rồi tôi cũng cần quên đi! 

Có số đông lúc chỉ mong mỏi vùi bản thân vào các mẩu truyện cổ tích, được mơ đắm chìm ngập trong viễn chình ảnh của thơ ấu, cùng ước ao được bé xíu lại, vùi mình trong tầm tay ấm áp của mẹ, dẫu vậy mà lại không còn dễ, tất cả cũng không phải là 1 xây dựng bao gồm sẵn mang đến riêng rẽ ai...

 

Tuổi 27, bao gồm tối chỉ ngồi vào láng về tối cùng với sự im lặng, đối lập với chính mình, cũng chẳng bi thảm khóc đến phần lớn cthị trấn bi tráng của quá khứ.

 

Tuổi xuân ai rồi cũng trôi qua, và tuổi 27 rồi cũng trôi xa, chẳng có phép màu như thế nào hay chẳng ai có thể níu giữ tuổi xuân trường tồn.

Xem thêm: Kiều Anh Phía Trước Là Bầu Trời, Nhan Sắc Kiều Anh 'Phía Trước Là Bầu Trời'

 

*

 

Nếu đời người là 1 trong quãng dài 60 năm nhỏng lời một bài bác hát tôi vẫn nghe đâu kia, thì tôi đã và đang đi được hơn một trong những phần bố đời bạn rồi cơ đấy, cũng đôi khi ngohình ảnh lại phía đằng sau xem quãng mặt đường 27 năm đó thế nào, cũng ngậm ngùi đôi chút, nhưng lại không hẳn là tiếc nuối nuối, nhưng là tiếc nuối một chút ít thôi.

 

Chạy đua với thời gian ư?, tôi thừa biết bạn dạng thân chẳng thể chạy đua cùng thời gian được nữa, phải tự phxay xin lừ đừ một bước,để sinh sống đủng đỉnh 1 vài ba giây, cùng bởi vì tôi không có gì vượt trẻ nhằm chạy đua cùng thời hạn nữa!

 

Đến tuổi này, người ta thỉnh thoảng vẫn nhớ tiếc điều gì đấy, hối hận hận điều nào đấy, tuy nhiên tôi không lúc nào hối hận bởi vì tôi trường thọ bên trên thế gian này, bởi vì tôi còn được sinh sống xuất sắc hơn từng nào fan khác. Tôi bao gồm bằng hữu, tôi tất cả mái ấm gia đình, tôi có các bước bất biến, hà cớ gì tôi phải tiếc nuối?

 

Cũng có không ít dịp, tôi thèm một chỗ tựa nhằm buông phần lớn phiền hậu muộn hằng ngày, nhưng lại mà cũng chỉ là mọi giờ thngơi nghỉ dài của chủ yếu tôi thôi. Tại xứ đọng đất chật bạn đông, kiếm lẫn nhau nụ cười còn trở ngại nói gì cho bờ vai nhằm nương náu.

Nơi đất khách hàng quê tín đồ, không tồn tại gì thuận tiện với muôn nghìn trở ngại còn vùng trước, về tối mang lại thèm mâm cơm trắng người mẹ nấu nướng, bất giác nhấc thứ call về công ty, đầu dây bên kia giọng bà mẹ êm ấm " Phải trường đoản cú lo mang đến bản thân nghe nhỏ, đừng nhịn ăn, chớ tsi mê công tiếc Việc rồi nhỏ ra biết ai siêng bản thân hả con".

 

 Sao cứ thấy nhói lại, cứ đọng nức nsống khi chị em bắt thiết bị, sống lưng tròng rã ý muốn chạy ào tức thì về bên, ý muốn đâm vào chnạp năng lượng ôm mẹ ngủ, chẳng yêu cầu băn khoăn lo lắng mang đến hầu như ngày đã qua, giỏi phần nhiều ngày sắp tới.... 

 

Tuổi 27 lại sợ hãi, hại nỗi bi lụy phảng phất lên khuôn mặt ấy, những nếp nhăn uống hằn lên đuôi mắt, mái tóc xanh ngày như thế nào của chị em tiếng sẽ chấm màu thời gian, vai áo phụ vương cũng pnhì màu sắc do sương gió. Tự nhủ bản thân phải thế bước tiếp đến hết quãng con đường dài vùng trước... Vội vệ sinh nước đôi mắt, " nhỏ ổn cả mẹ ơi!"

 

27 tuổi nghỉ ngơi cái tuổi này, tôi vẫn còn đó gặp gỡ và hẹn hò với việc đơn độc, cũng bởi vì 1 phần quá khđọng vẫn qua, và tàn dư của không ít cuộc tình nhanh chóng tuổi tthấp. Tôi sợ chia li, sợ hãi lốt tmùi hương xưa trong trái tim mãi còn chưa thôi hẳn, bao gồm lúc nào thêm một đợt bị vệt dao cứa vào tyên thêm lần nữa không? Tự thấy tmùi hương phiên bản thân mình thừa đỗi.

 

Mới hôm nào viết cho ngày 25 đầy chênh vênh, và 26 vụng gàn, nay lại viết mang đến chiếc tuổi 27 rồi..

 

Tại mẫu tuổi này, liệu tôi có thuận tiện để bắt đầu lại từ đầu? Liệu tôi yêu cầu từ đi tìm kiếm niềm hạnh phúc đời bản thân hay cđọng để vạn sự tùy duyên?

 

*

 

Thôi, tuổi 27 của tớ à, cứ chớ thây đời đi, rồi có những lúc nào đó, một khohình ảnh tự khắc nào đó tôi sẽ sở hữu được bến đỗ của riêng rẽ tôi đề nghị đừng lo mang đến hiện giờ nữa...

Xem thêm: Bữa Cơm Gia Đình - Lời Bài Hát Bữa Sáng

Ừ thì "mây của trời, thôi cứ đọng nhằm gió cuốn đi..."

 

 Lời kết: Nếu đời người là 1 trong quãng dài 60 năm như lời một bài xích hát tôi vẫn hình như đó, thì tôi đã và đang đi được hơn 1 phần tía đời fan rồi cơ đấy, cũng đôi khi ngohình họa lại phía sau xem quãng mặt đường 27 năm kia như thế nào, cũng ngậm ngùi chút đỉnh, cơ mà chưa hẳn là tiếc nuối, mà là hụt hẫng một ít thôi.


Chuyên mục: Kiến thức bổ ích